Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

Nghiệp Duyên 4





      Bút Ký:       Nghiệp Duyên 4


     Từ Khi Em Là Nguyệt

     Tác giả:     Thanh Hiền-Dị Nhơn


         Bell Thành phố sương mù  -  2014



























Từ Khi Em Là Nguyệt
(mừng ngày sinh nhật Nguyệt Từ Minh
 mừng ngày tái ngộ) 

Em vẫn là em... em là Nguyệt

Khi tròn, khi khuyết lúc đầy vơi
Nghìn năm vẫn sáng như ngày cũ
Nhìn xuống nhân gian mỉm miệng cười!


    Nói về trăng thì là một đề tài muôn thuở của thi ca, biết bao nhiêu thi nhân đã ca tụng về trăng. Cha mẹ hay dùng chữ hoa mỹ như Nguyệt, Hằng để đặt tên cho con. Trong bốn mùa, có lẽ mùa Thu là trăng đẹp nhất, vì thế ta chỉ nghe thi nhân ca tụng trăng Thu mà không không thấy thi nhân ca tụng, trăng Xuân, trăng Hạ hay trăng Đông!
  Thi sĩ Hàn Mặc Tử đã tự xem mình là chủ nhân ông  nên đem trăng ra rao bán, dù vô tình nhà thơ cũng làm tổn thương đến Nguyệt, đến Hằng. Trăng đang tự do dạo chơi thong dong tự tại, nở nào thi sĩ muốn nhốt trăng lại riêng cho mình, thì trăng sẽ đau khổ biết mấy, nhưng... ta nên cảm thông vì  thi sĩ  đang mang căn bệnh trầm kha hành hạ, một căn bệnh mà mọi người đều xa lánh. Bài thơ của thi sĩ được Trần Thiện Thanh phổ nhạc, đã đưa ca sĩ Trúc Mai lên đỉnh cao danh vọng, và cái tên Trúc Mai cũng gắn liền với bài hát đó. Rồi đến nhạc sĩ Trịnh Công Sơn với bài "Từ khi  trăng  là  Nguyệt" đã nổi đỉnh nổi đám một thời.

Em vẫn là em... em là Nguyệt
Khi thì sa mạc  lúc rừng sâu
Ghé qua biển nhớ tìm trăng lạc
Chỉ thấy sầu dâng sóng bạc đầu





    Dù hôm nay hay ngày mai, dù tháng này hay trăm năm tới, trăng vẫn là trăng của muôn thuở chẳng sở hữu của riêng ai. Người mang ảo vọng ta ví như "mò trăng đáy nước". Dù Đông hay Tây, dù Âu hay Á , dù trăng quê hương hay trăng nơi đất khách quê người, dù đứng nơi đâu dưới bầu trời này, trăng vẫn chiếu sáng trên thân phận con người, trên cỏ cây, hoa lá, len mình trong hốc đá cô liêu. Dù trên đỉnh núi thiêng Himalaya, hay đồng  bằng Cà Mau, hay soi mình trong giòng nước thiêng sông Hằng, hay lang thang trong sa mạc nắng gió khô khan của Pakistan, hay trên Biển Nhớ Nha Trang mênh mông... Khi trăng tròn , lúc trăng khuyết, lúc trời trong mây tạnh, lúc mây mù che khuất. Rồi mây cũng tan, trả lạicho nhân gian ánh trăng huyền ảo mơ mộng thưở nào.


Em vẫn là em... em là Nguyệt
Trăng vẫn là trăng của thuở nào
Người mang ảo vọng tìm Nguyệt lãng
Chỉ thấy trăng tan sóng thét gào!





    Dù đầy hay khuyết , dù trải qua mấy nghìn năm, mà vầng trăng vẫn còn đọng lại trên dòng đời sinh diệt như "chân như bất diệt". vầng trăng  bất diệt kia sống mãi và tồn tại với thời gian, như giáo lý của Phật Đà  mãi tồn tại cho đến hôm nay và về sau. Trăng vẫn hiện hữu như gương soi để ta thấy vô cùng trong hiện tại, để ta tự soi ốc đảo tự tâm, dứt bở những phiền luỵ, những bon chen, những tiếng chê, khen thị phi của người đời.

Dòng đời đưa đẩy... đẩy đưa
Trải qua mấy trận nắng mưa bất thường
Thong dong hành giả lên đường
Tâm không vướng bận chẳng vương luỵ phiền!



    
    Con người vì danh lợi đã không ngần ngại làm ô nhiễm môi trường huỷ hoại thiên nhiên, tạo ra biết bao hoạ tai cho nhân gian. Mặt trời ngày càng nóng dần lên, sự nóng giận của mặt trời làm thời tiết thay đổi, nên mưa gió bất thường, tạo ra thiên tai thãm khốc. Cũng vì cái tâm bất thiện, tạo qua nhiều nhân xấu, nên khiến  cho dính vào cộng nghiệp mà chết chung với nhau.
     Mặt trời đóng vai người cha, trăng đóng vai người mẹ, khi cha mặt trời nổi nóng xử phạt đàn con, thì có mẹ mặt trăng với tấm lòng bao dung luôn che chở đở nâng cho đàn con. Trăng lúc nào cũng dịu dàng thương yêu,  trăng không mang bão tố,  không mang mưa lũ đến cho nhân gian, mà trăng luôn mang ánh sáng tỉnh thức soi rọi đến những nơi  u tối không dấu chân người, trăng làm dịu mát những vùng sa mạc nóng bỏng khô khan, trăng xoá tan bao nỗi thống khổ, an ủi vỗ về những tâm hồn lạc lỏng cô đơn! 








Trăng buồn trăng ghé bình nguyên
Mang theo anh sáng dịu hiền đến đây
Trăng gầy trăng vẫn ngủ say
Hình như biển khổ vẫn đầy trăng ơi!

   Nhẩm lại mình đã sống bao mùa trăng viễn xứ? Trăng chẳng còn quyến rũ nữa bởi ta quá vất vả vì miếng cơm manh áo, làm việc như cái máy, chẳng có thời giờ mà ngắm trăng thưởng nguyệt. Cho đến khi quá tuyệt vọng đau khổ tận cùng, chẳng có ai tâm sự, chẳng có ai để than thở, ta mới nhớ đến trăng, nhớ đến Từ Phụ vẫn bên ta an ủi, đở nâng mỗi khi ta đau khổ vấp ngả  trên dòng đời. 

Cái không thể mất... mất rồi
Mình ta còn lại giữa đời phù du
Nỗi buồn thì cũng quá dư
Bao nhiêu ân oán cũng từ kiếp xưa

    Mẹ với con cùng một lúc ra đi, tám năm sau thì người bạn đời cũng nối gót theo sau. Nỗi buồn chưa kịp nguôi ngoai, thì đợt sóng vô thường dồn dập ập đến, sóng sau dồn sóng trước làm tôi chới với ngả quỵ. Người bạn tri kỷ, tri âm Ái Khanh qua đời quá đột ngột làm tôi hụt hẩng. Cái còn, cái mất trùng trùng... duyên khởi, ta nắm bắt được gì khi mà ảo vọng bon chen làm ta mệt mỏi chán chường!




Còn lại đây những điêu tàn
Còn đây mất mát đêm bàng hoàng đau
Nỗi buồn cứ mãi hằng sâu
Làm sao vơi được nỗi sầu trăng ơi!

    Chỉ một sớm một chiều tôi đã mất tất cả, chỉ còn lại nỗi cô đơn, nỗi đau buồn, phải tìm về cửa thiền  mà tìm cho mình một chút bình yên. Những thời kinh sớm chiều chỉ khuây khoả phút chốc những nỗi đau mất mát. Tôi lấy công việc để  tìm quên, lấy mỏi mệt vỗ về giấc ngủ. Sự cô đơn làm ta hoảng sợ, sự phù du của cuộc đời làm ta phải "đối mặt với chính mình". 
   Khi nhân duyên đưa đến, Nguyệt ghé lại cửa Không, Nguyệt đã kịp thời nắm lấy tay tôi mà kéo tôi đứng dậy. Chính nụ cười ấm áp kia,  Nguyệt mở rộng vòng tay yêu thương, đã cho tôi một bờ vai để tựa vào, đã sưởi ấm trái tim mùa Đông buốt giá! 





Thanh Hiền- Dị Nhơn- Nguyệt Từ Minh
Chùa Tam Bảo Apopka - Florida

Em vẫn là em... em là Nguyệt
Vẫn trăng năm ấy vẫn dịu dàng
Vẫn ấp áp khi mùa Đông băng giá
Vẫn mơ màng khi mỗi độ Thu sang

     Mầu nhiệm thay lời Phật dạy " quá khứ đã qua rồi, tương lai thì chưa tới, sự sống chỉ có mặt trong giờ phút  hiện tại ".Tiếng chuông tỉnh thức đưa tôi trở về với sự sống. Trời vẫn xanh, mây vẫn trắng, vầng trăng vô thường vẫn xuất hiện bao trùm cả vạn vật, trăng vẫn tự do thong dong dạo chơi khắp mọi miền, trăng ghé qua dòng suối từ bi mà vuốt ve sõi đá muộn phiền! Trăng không quên ghé qua giòng sông hỷ xả, thăm biển cả mà nghe tiếng sóng vỗ ầm ì  như đập vào nỗi khổ của chúng sanh.



Thong dong dạo khắp mọi miền
Ghé qua biển khổ muộn phiền chưa vơi
Giòng sông hỷ xả ươm lời
Hãy quên tất cả cuộc đời là mơ 




     Như lời của Tôn Giả Chagdud Tulku :"Tâm của mình là người nằm mộng và kinh nghiệm cuộc đời của mình là    giấc mộng của Tâm ". Tôi thực tập bốn điều quán niệm của Ngài, và tìm cho mình con đường diệt khổ .
   Trong hai người bạn đạo mà tôi gần gủi và giúp đở tôi nhiều nhất về mặt tinh thần phải kể là Hương Tâm Vân và Nguyệt Từ Minh. Những lúc trên chùa quá mệt mỏi tinh thần xuống dốc, khi thì Nguyệt Từ Minh, lúc thì Hương Tâm Vân, kéo tôi về nhà các bạn để tôi dưỡng sức lấy lại tinh thần. Hai bạn như hai bờ vai cho tôi nương tựa, để tôi tìm quên, để tôi lấy lại niềm tin mà tiếp tục sống, mà bước những bước chân vững chắc trên con đường đạo.

Nguyệt ngắm nhìn trăng... trăng nhìn Nguyệt
Bên bạn hiền quên hết chuyện thương đau
Gió lao xao sóng vỗ bờ lau lách
Nguồn cội ngày xưa chợt bước vào


     Thời gian sau không lâu, tôi một mình một bóng quay về quê cũ, Nguyệt cũng sống an phận bên con gái với rể ngoan hiền chờ đứa cháu ngoại đầu tiên chào đời. 




     Sau hai năm dài vắng bóng, tôi như gã cùng tử lang thang tìm lại cội nguồn xưa. Dòng đời đã đưa tôi đi thật xa, sự nhiệm mầu nào đã kéo tôi trở về, vực tôi lên khỏi bờ vực thẳm? Nguyệt vẫn còn đây với vòng tay mở rộng, với nụ cười hiền dịu trên môi. Ngày tái ngộ tay cầm tay, mặt nhìn mặt nói không ra lời.
  Hôm đó nhằm ngày rằm,  tối đó tôi ngủ lại nhà Từ Minh . Tôi chưa có xe nên Từ Minh đến chở đến chùa Pháp Vũ  tu  học. Trên đường về  nhìn trăng Nguyệt mới tâm sự vì sao bạn có tên Nguyệt.




Em sanh ra vào đêm trăng sáng
Cha nhìn trăng cha đặt tên em
Những mong em sáng như vầng nguyệt
Toả khắp nhân gian ánh trăng thiền!

   Nguyệt sanh vào đêm trăng rằm tháng mười, cha Từ Minh không biết đặt tên chi, khi ông nhìn vầng trăng rằm thì mới đặt cho con là Nguyệt, và từ khi em là Nguyệt, em cũng như vầng trăng kia khi đầy khi khuyết cũng ba chìm bảy nổi chín lênh đênh.
    Hôm đó mấy đứa con giả vờ quên ngày sinh nhật của mẹ, đã sắp đặt với mấy cậu sẽ tổ chức sinh nhật trể. Tôi thì cũng mới biết nên cũng chẳng có quà gì cho bạn. Sẳn mới đi chợ có mua hộp chà là nên kéo Nguyệt Từ Minh ra ngoài nhà thuỷ tạ ngắm trăng. Đại Sơn là pháp danh của rễ, thấy hai đứa rù rì với nhau nên nói vói theo :
       "Sao mà nghi quá"
        Nguyệt quay lại phân bua:
        -Nên nhớ là hai đứa đều có gia đình nha!
         Thắm ý cả ba cùng phá ra cười!

Em biết không bởi em là Nguyệt
Khuyết rồi tròn đời mãi không yên
Chướng ngại trãi dài theo kiếp số
Trùng trùng duyên khởi lắm khổ đau


    Nhìn lên nền trời trong xanh không gợn một áng mây, trăng tròn vành vạnh toả sáng trên mặt nước lung linh, lấp lánh trên những lá súng. Gió vẫn không ngừng lao xao qua hàng lau xậy. Ta chợt nhớ lời nói của Tổ Huệ Năng " gió động hay lá động? " Ta chợt hiểu lời Tổ " gió chẳng động, lá chẳng đọng mà chỉ do vọng động của tâm ".




Em biết không bởi em là Nguyệt
Bởi trăng buồn trăng rụng ao sâu
Gió chuyển động lay bờ cát huyễn
Nắm bắt được gì chỉ khổ đau !

    Một thoáng  lãng mạn, một thoáng đam mê bởi bên ta đang có Nguyệt, có trăng bầu bạn. Dưới mặt hồ bóng trăng mờ ảo quá quyến rũ làm ta mê mờ giữa thật và mộng. Ta không say rượu nhưng ta say trăng, say tình tri kỷ, tri âm, làm tôi quên mất là mình không biết bơi. Nguyệt chèo dọc theo mé bờ, lướt qua dề lá súng. Tôi đòi chèo ra xa, khi đến khoảng giữa hồ thì hai đứa buông máy chèo, mặc cho nước muốn kéo thuyền trôi đâu thì trôi... 
   Mặt hồ lấp lánh bóng trăng óng ánh như nạm vàng, nạm ngọc, huyền ảo mông lung, trăng đắm mình trong dòng nước giữa vũ trụ bao la vô cùng tận. Trong giây phút đó, trí óc và tâm hai đứa đều trống rổng, bao nhiêu phiền toái, bao nhiêu đau khổ, bận bịu bỗng tan biến vào hư không!




Nguyệt ngắm nhìn trăng... trăng nhìn Nguyệt
Buông mái chèo mặc con nước trôi xa
Cả vũ trụ bao la không bến đổ
Hằng đi rồi chỉ còn Nguyệt với ta!

   Trăng trên cao trông thật xa, nhưng ta cảm thấy thật gần, thật ấm áp biết bao. Trăng cảm thương cho thân phận phù du của kiếp người. Cả bầu trời tinh tú lấp lánh, ánh trăng thiền đang mơ màng nhìn Nguyệt... Nguyệt nhìn  trăng, cả vũ trụ như ngừng đọng, trong phút giây ngắn ngủi đó cái suối nguồn pháp giới như hiện hình "bất sanh bất diệt". Cái còn, cái mất mà duyên khởi bắt đầu từ đâu? Dòng sinh tử như dòng nước tuôn chảy không ngừng "chết không là hết mà chỉ là mới bắt đầu".


Nguyệt ngắm nhìn trăng... trăng nhìn Nguyệt
Hằng thẹn thùa lơ lững ánh trăng mơ
Ta ngẩng lại nhìn dòng đời xoay chuyển
Trôi về đâu ? Sinh tử giữa đôi bờ !

    Ta lắng lòng nghe tiếng gọi muôn trùng  vọng về từ cõi xa xăm nào đó. Ta nắm bắt được gì khi bước chân hối hả vì cuộc sống sô bồ, bởi cuồng phong bão tố làm dậy sóng khuấy đọng biển vô minh, chỉ là những khổ đau của kiếp sống, những mất mát trong đời, những thao thức hoài mong với nuối tiếc buâng khuâng, khiến ta hụt hẩng làm dao động tâm ta.





Nguyệt ngắm nhìn trăng... trăng nhìn Nguyệt
Vầng trăng thiền tỉnh lặng sáng lung linh
Gió mơn trớn cợt đùa trên lá súng
Chèo vô tình khuấy động biển vô minh !

   Đời người như một thoáng mây bay mà cõi tâm bao lần dao động bởi những đợt sóng vô thường. Đừng để tâm ô nhiễm, đừng để tâm hoang vu bám đầy phiền não cuộc đời, đừng để rêu mốc bám đầy tâm hồn, mà hãy sống tỉnh thức ta mới nhận ra sự nhiệm mầu của suối nguồn Pháp giới, đừng để vọng tưởng lăn xăn kéo lôi,  mà ta phải đủ định lực để không bị chi phối mà nghe lời quyến rũ làm mình lạc lối quên đường về!

Bởi tâm người ô nhiễm
 Nên thế giới xấu xa
Bởi tâm không chánh niệm
Máu đổ cõi Ta Bà !

    Chỉ vì một lời nói không đâu mà làm tâm ta dao động, chỉ vì một lời nói khích làm đảo lộn gây việc binh đao, cũng do tâm ta ô nhiễm bởi căn bệnh "tự tôn, tự đại" mà làm cho thế giới này xấu xa càng xấu xa hơn. Sự thay đổi vô thường đang chuyển mình từng phút, từng giây, đừng buông lung để ngày tháng cứ trôi đi. Không có gì tồn tại với thời gian bởi     "sanh diệt vô thường ".

Bởi tâm này ô nhiễm
Nên thế giới lao đao
Bởi tâm này tạp niệm
Nên mãi mãi khổ đau !

    Hãy ứng dụng Phật Pháp vào cuộc sống,  còn mất, thắng hay thua, được cũng không vui, mất cũng chẳng tiếc, ta vẫn an nhiên tự tại, biết sống an lạc là nguồn hạnh phúc vô biên, là mục tiêu tối hậu của chánh pháp. hãy mở rộng tâm mình, hãy biết yêu thương và tha thứ, hãy buông bỏ tất cả cho tâm thôi vướng bận.






Nguyệt ngắm nhìn trăng... trăng nhìn Nguyệt
Trăng dịu dàng soi sáng khắp nhân gian
Một tâm trong giữa sóng đời nghiệt ngả
Thuyền ơi thuyền xin ghé bến bình an !


     Hãy nương vào giáo lý của Như Lai như nương vào ngón tay để nhìn ánh trăng kể từ khi thấy Nguyệt. vầng  trăng như biểu tượng chân lý của Phật Đà, một vầng trăng bất diệt, như hôm nay Nguyệt nhìn trăng, trăng nhìn Nguyệt. Như tự soi rọi mình, đừng nắm bắt vọng tưởng, đừng nhận bóng trăng dưới mặt hồ mà bỏ quên bóng trăng thật trên cao. Hạnh phúc  an lạc chính là đây cần chi phải bôn ba tìm, cầu.

Hạnh phúc nào có đâu xa
Cần chi ta phải bôn ba tìm cầu
Dù mai trôi dạt về đâu
Nương vầng trăng sáng nhiệm mầu nghe em !

   Tôi rất an tâm về Nguyệt, dù trãi qua bao sóng gió, bao thăng trầm trong cuộc đời mà nụ cười vẫn nở trên môi, Nguyệt đã vịn vào giáo lý của Phật đà mà đứng dậy, như tôi đã vịn câu thơ thiền mà đứng dậy. Hãy vững tay cheo Nguyệt nhé, bạn chèo lái, tôi chèo theo, bạn không lẻ loi vì có bạn đồng hành trên con đường tu tập.




Nguyệt ngắm nhìn trăng... trăng nhìn Nguyệt
Nhìn lại mình sự nghiệp cũng hoàn không
Vẫn tự tại dù có còn hay mất
Vững tay chèo giữa biển khổ mênh mông...

     Xin cảm ơn trăng! Xin cảm ơn Nguyệt đã giúp tôi trở lại vườn thơ sau những năm dài vắng bóng. Chúc mừng Nguyệt một ngày sinh nhật bên tình đạo  đầy thiền vị. Mong rằng với ánh sáng nhiệm mầu của Phật pháp sẽ giúp cho những con người còn tiếp tục gánh chịu oan nghiệt, có thể chửa lành những vết thương mà lâu nay chửa chẳng lành. Mong mọi người biết tha thứ, biết yêu thương, luôn mở rộng tâm nhân ái, luôn như vầng trăng dịu hiền luôn hiện hữu bên ta, để nhắc nhở đời là "vô thường ", mà cuộc sống có lúc thăng trầm như vầng trăng khi tròn, khi khuyết!!!...

                                     Viết từ xứ biển- rằm tháng mười 2011








*****


Thứ Ba, 23 tháng 6, 2015

Nghiệp Duyên 3

Bút Ký:       Nghiệp Duyên 3

Cứ để gió cuốn đi 

Tác giả:      Thanh Hiền- Dị Nhơn

Tu Viện Hoa Thức
hoathuctuvien.blogspot.com

Bell thành phố sương mù 2015














Cứ để gió cuốn đi

Ta như là chiếc lá
Cứ để gió cuốn đi
Qua bến đời xa lạ
Tắm suối ngàn từ bi...

   Từ thuở biết mộng mơ, biết yêu thơ, chưa bao giờ tôi nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ nối gót theo các đàn anh bước vào vườn thơ, góm mặt trang điểm cho vườn hoa nghệ thuật. Cái tật đa tình lãng mạn của thi nhân không làm tôi thắc mắc mà cho rằng thi nhân là phải thế. Tôi cảm thương cho số phận hẩm hiu của thi nhân, chẳng được người đời ưu đải, mà thi nhân luôn có cuộc sống quá nghèo khổ, quá thiếu thốn nếu không thì cũng yểu mệnh.

Thi nhân trong túi rỗng không
Vợ con nheo nhóc đói lòng vì thơ
Thi nhân cứ mãi mộng mơ
Mê trăng mê đến ngẩn ngơ quên về

   Khi chưa bước chân vào vườn thơ, còn rụt rè đứng ngoài cổng. Tôi chỉ thấy cái đẹp, cái đáng yêu, chỉ thấy bề mặt mà không thấy bề trái. Thì ra trong giới nào cũng thế, kể cả chốn thiền môn thanh tịnh, cũng có những phần tử ham danh lợi, quyền lực và địa vị, hơn thua và ganh tỵ mà "cái ta" quá lớn,  còn trong giới cầm bút khi "bút chiến" họ dùng đủ thủ đoạn hạ cấp để hạ thủ đối phương.

Lội qua mấy dậm sơn khê
Tìm vầng trăng lạc ướt thề trăm năm
Nào hay trăng lặn âm thầm
Thi nhân rỗng túi đem cầm vầng trăng

   Trong giới cầm bút đa số là phái nam, với anh hay bất cứ nhà thơ nào tôi đều giữ một khoảng cách. Vì sao tôi quý trọng nhà thơ Hà Huyền Chi mà không quý trọng nhà thơ Trần Vấn Lệ? Nguyên nhân là do sự ghen tương bóng gió, chưa là gì của nhau mà đã muốn sở hữu cho riêng mình, giống như trong bài thơ "ghen" của Nguyễn Bính.
                        
Ghen chi ghen lạ ghen lùng
Biến thành mất trí nửa khùng nửa điên
Quen nhau có phải là duyên
Hay là ân oán não phiền thêm thôi !

    Tôi kết duyên thơ với TVL qua bà mai Ái Khanh. Nói đúng ra tôi phải "tạ ơn" nhà thơ TVL mới đúng, nhờ hoạ thơ với anh, tôi gửi tâm sự  mình vào đó và cho ra đời thi phẩm Biển Nhớ . Khi trao đổi thư từ với nhau, tôi chỉ hoạ thơ, viết vài hàng vắn tắt thăm hỏi cho có lệ, thành ra không thể đem thư tôi ra mà rao bán được.

Thi nhân là giống đa tình
Như hoa với bướm như mình với ta
Thi nhân vốn tánh đào hoa
Sáng Hồng, chiều Lý đêm qua Mận, Đào

   Thi nhân trải lòng ca tụng Tình Yêu, vạt nắng cuối ngày cũng làm thi nhân bâng khuâng, những chiếc lá Thu càng làm thi nhân thổn thức, những ngày mưa càng làm thi nhân ướt át hơn, mà vầng trăng  huyền ảo dưới hồ khiến thi nhân muốn nhảy xuống ôm trăng như Lý Bạch , và thi nhân trải lòng ra bao la như biển cả, muốn ôm tất cả gió mây, trời trăng mây nước. Nếu bảo đó là một "cái tội" thì tôi cũng đành chịu.





Bài thơ trên giấy hoa tiên
Ngậm ngùi em viết một thiên sử tình
Đêm qua kể chuyện chúng mình
Có con bướm lạ trộm nhìn ngẩn ngơ

  Dù mang tiếng đa tình lãng mạn, nhưng nàng Thơ không lẳng lơ liếc mắt đưa tình với bướm ong ngoài ngõ. Tôi là nàng Thơ tự do, có riêng một không gian cho mình. Tôi có quyền yêu tất cả mọi vật trên hành tinh này mà không làm tổn thương ai. Trong thế giới của tôi chỉ có mở lòng yêu thương, không bị trói buộc bởi  một tình cảm nào, chỉ có kỷ niệm đã cho tôi những giây phút ấm lòng, những giây phút sống thật với chính mình. Những rung động, những đam mê đã chết trong tim từ ngày tôi xa người ấy. Tình Yêu đánh mất không tìm lại được.

Tại em hay bởi tại trời
 Mà duyên hai đứa rã rời hai nơi
Tại anh đến trễ anh ơi
Để em ân hận suốt đời vì anh

  Với nhà thơ Hà Huyền Chi là một trường hợp đặc biệt, với anh  tôi có lòng trân trọng, mối tình thơ cao thượng trong trắng không chút bợn nhơ, khác với Tình Yêu trai gái thường tình. Nếu Thơ mà không lãng mạn thì không phải là Thơ nữa. Tôi luôn cảnh tỉnh, nhắc nhở mình điểm để dừng, ranh giới tình thơ phải có giới hạn.

Cảm ơn Thơ đến với tôi
Nghe lòng xao xuyến bởi lời dễ thương
Cảm ơn giấc một bình thường
Thơ che mắt lại chỉ buồn chút thôi

   Cái ý tưởng phản bội chưa bao giờ loé lên trong trí óc tôi dù chỉ thoáng qua. Biết tu tập, biết quán niệm, tôi an phận với những gì mình có, cái hạnh phúc tôi đang có trong tay, thì không có lý do gì mà lại mê muội bỏ mồi bắt bóng, chạy theo cái bóng trăng dưới hồ mà không nhìn thấy cái vầng trăng thật trên cao.  Bão tố đã qua rồi, biển lặng sóng êm. Tôi đã có nơi nương tựa, thuyền đã có bến đậu bình yên.




Đêm qua thuyền ghé bến rồi
Mà sao bến lạ đâu người năm xưa
Trong lòng bỗng nát gió mưa
Mới hay con sáo mới vừa sang sông

  Em chỉ là cánh hoa hèn mọn mà hoàng hôn đã ghé qua, chẳng có gì để làm cao. Tại sao phải đi tìm cái sợi dây tơ hồng để tự cột mình vào  chuyện Tình Yêu lãng mạn không lối thoát. Anh có biết rằng anh đang hạnh phúc lắm không? Bên anh bao người thân yêu đang vây quanh. Anh làm sao cảm nhận được sự đau khổ của ly tan, của mất mát vì mất người thân yêu nhất, làm sao anh hiểu nỗi sầu ly biệt! Em phải tự một mình chống chỏi để sinh tồn, phải nuốt nước mắt vịn từng câu thơ mà đứng dậy.




Nửa khuya thức giấc bàng hoàng
Nỗi đau ray rức lệ tràn hoen mi
Cõi vui cũng bỏ ta đi
Cõi buồn ở lại sầu bi dâng đầy

   Anh có biết sự cô đơn khi nửa đêm giật mình thức giấc, mình phải đối mặt với chính mình với cảnh phòng không chiếc bóng, sự im lặng làm em hụt hẩng, tiếng lá xào xạc làm em quạnh hiu, tiếng côn trùng rên rỉ oán than làm em mất ngủ. Nhìn căn phòng trống vắng em cảm thấy lẻ loi, em chợt thèm một vòng tay để sưởi ấm con tim buốt giá!

Tay em lạnh tay anh không đủ ấm
Tình mất rồi xa lắm thuở hoa niên
Tim em lạnh nên hồn thơ sướt mướt
Để trăng gầy mắt ướt bởi sầu riêng!

   Sự sợ hải khi nhìn quanh mình nay chẳng còn ai, em chỉ biết lặng lẻ khóc cho mình, khóc cho những gì đã mất, em thật sự đã kiệt sức không gượng dậy nổi. Em cần một bờ vai để ngã vào mà khóc, nhưng cái bờ vai em cần không phải là anh. Anh chỉ biết trách em lơ là không đón nhận tình anh. Anh hãy quán chiếu, hãy suy nghĩ cho kỷ hoàn cảnh của anh có cho phép không? Tình Yêu này sẽ cho anh được gì? Tình Yêu này sẽ cho em được gì? Xin đừng anh nhé! Xin đừng làm khổ người vợ đáng thương của anh mà cũng chính tự làm khổ mình.

Đừng nói nữa anh... xin đừng nói nữa
Cuộc đời em đâu đáng được tôn thờ
Đường anh đi đã có người chung bước
Chuyện chúng mình chỉ là bạn văn thơ

  Anh có muốn biết em phải làm gì để lấp đầy cái khoảng trống không của đời mình? Xin trân trọng mời anh làm một chuyến  viễn du, em sẽ đưa anh ra Bắc, em sẽ không đưa anh dạo chơi 36 phố phường, không thăm cầu Thê Húc, mà em sẽ đưa anh đến một nơi hẻo lánh, nơi có những mãnh đời bị quên lảng, bị cô lập phải sống cách biệt với thế giới bên ngoài vì mang căn bệnh "Phong".




Trại phong Vân Môn miền Bắc


Anh những mãnh đời quên lãng
Em những mãnh đời xanh xao
Vì đâu em hỡi vì đâu
Mà thân phận đó khổ đau dập vùi



Trại phong Vân Môn

    Nhìn những bàn tay không còn ngón, chỉ còn lại hai cái cùi chấp vào nhau để cám ơn phái đoàn đã đến với họ. Những bàn tay đó cũng có một thời nỏn nà mịn màng. Những gương mặt đó cũng có một thời xinh đẹp như chúng ta. Có người khuôn mặt đã biến dạng, cái sóng mũi bẹp dúm, đôi môi thì méo mó, đôi chân thì què quặt phải chống nạng. Họ sống như đã chết, kéo lê những ngày cuối đời trong chốn hẻo lánh này. Họ bị cô lập, xa cách với thế giới bên ngoài.





   Khi tiếp xúc với họ tôi không cảm thấy cảm nhờn gớm hay sợ hãi. Tôi nhìn họ với lòng xót thương không phân biệt.

                 Trong kinh Kim Cang, Đức Phật có dạy
                  "Ly nhứt thiết tướng, thị danh thực tướng"

  Thực tướng đó chính là con người chân thật của tất cả mọi người trên thế gian này. Mọi người đều có thực tướng như nhau, chỉ vì mê ngộ không đồng, nghiệp chướng khác nhau, mà cái quả họ đã nhận là mang chứng bệnh bất trị này.



Sapa

Gió lang thang gió ghé qua vườn cũ
Mưa ngỡ ngàng làm vỡ mộng Đào Nguyên
Tiên nữ đâu tìm hoài sao chẳng thấy
Trăm năm buồn hoa úa bởi tình duyên

  Anh có biết em sưởi ấm cái lạnh lẽo, cô đơn bằng cách nào không? Anh hãy theo em mình sẽ leo lên đỉnh Sapa, đứng giữa vùng sương mù lạnh buốt như đang đứng trên mây, ta có cảm tưởng mình là Lưu Nguyễn đang lạc lối  Thiên Thai, dõi mắt tìm mà tiên nữ đâu chẳng thấy, chỉ thấy mình lay quay giữa trùng trùng biển khổ. Ta nghĩ gì khi đứng nơi "cổng trời", chạnh nhớ câu chuyện người tù cải tạo, bao nhiêu người bị đày đoạ đến kiệt sức rồi vùi thây nơi xứ Bắc mà vợ con không hề hay biết. Họ có tội gì, phải chăng cái tội bảo vệ quê hương vì tổ quốc, để cho chúng ta có cuộc sống tự do hôm nay, mà chúng ta đã làm gì để trả món nợ nghĩa tình đó. 

Anh có nghe gì không anh?
Chuyện người cải tạo đã thành hồn ma
Anh vừa nằm xuống đêm qua
Hương là sõi đá chẳng hoa trên mồ !

   Anh có biết những khi cô đơn buồn khổ em phải làm gì để vơi bớt không? Em phải quán niệm bằng cách đốt lá, vì lửa cho em sự ấm áp, đốt đi những quá khứ thương đau, những hệ luỵ của cuộc đời, những muộn phiền của kiếp sống, đốt đi cái tham dục, sân si, ái ngả, đốt đi rác rưởi của loài người.




Đốt đi ái dục sân si
Đốt đi dĩ vãng đốt đi muộn phiền
Đốt đi những nỗi sầu miên
Đốt đi tất cả tình, duyên kiếp này!

   Em thích ngồi một mình để thực tập, để áp dụng nguyên lý vô sanh, vô ngả, nhìn ngọn lửa mà tự hỏi, khi lửa tắt, lửa sẽ đi về đâu? 
Em như chiếc lá kia khi cháy tan sẽ hoá thành khói bay lên rồi hoá thành mây, mây sẽ thong dong bay khắp mọi miền, không ưu phiền vướng bận . Mây sẽ làm mưa tưới lên  những vùng đất khô cằn sõi đá, làm tắt đi ngọn lửa tham vọng, ngọn lửa sân hận, ngọn lửa mê muội làm tâm vọng đọng làm thế giới này đảo điên.




Tay em lạnh tay anh không đủ ấm
Tình thôi nồng cho ong bướm đừng qua
Tim em lạnh cho đời thêm băng giá
Để thơ buồn nhìn lá mãi bay xa...

   Em chỉ là một chiếc lá khô nhỏ bé, làm sao có thể sưởi ấm những tâm hồn đơn lạnh, khi mà tay em lạnh tim em lạnh hở anh? Trái tim em đã bao lần rướm máu, đã bao lần tổn thương. Xin anh đừng nói tiếng yêu, xin anh đừng hờn trách, bởi vì em "chưa một lần hứa hẹn, chưa một lần nói yêu anh". Thì anh ơi! Xin anh hãy "hồi đầu thị ngạn". Anh hãy trở về với những gì mình có mà hãy trân trọng nó.





Đừng nói nữa anh...xin đừng nói nữa
Hơn mười năm em đâu bắt anh chờ
Luyến lưu chi của một thời dĩ vãng
Bởi vì em chưa hứa hẹn bao giờ!

   Xin hãy trả lại em một góc đời hiu quạnh của riêng em, chỉ riêng em với kỷ niệm một thời để nhớ, với tất cả và tất cả mong anh hãy cảm thông. Xin đừng trách em vô tình, vì một nửa tình em đã trao cho người tình lỡ xứ Huế, và một nửa tình kia cho người bạn đời quá cố, nên em chẳng còn gì để cho anh.

Đừng nói nữa anh... xin đừng nói nữa
Đừng trách vì sao em cứ hững hờ
Đừng như thiêu thân đùa chơi với lửa
Chẳng được gì còn lại trái tim khô!

   Nhớ ánh mắt si mê của anh ngày ấy làm em bối rối, lời tỏ tình táo bạo làm em phân tâm. Em không dám từ chối thẳng vì sợ chạm vào tự ái của anh, em phải cư xử cách nào đây mà không làm anh tổn thương. Những Tình yêu đơn phương đó em đã gặp qua nhiều lần, nhưng họ biết tự trọng vì mình sai yêu hoa có chủ, nên chỉ biết ngắm hoa chứ không dám chạm vào. Em thật sự cám ơn anh ta  đã tôn trọng người anh ta yêu!

Đừng nói nữa anh... xin đừng nói nữa
 Yêu làm chi  chỉ làm khổ thêm thôi
Hãy quên đi để đêm dài lắm mộng
Buồn mà chi chỉ một thoáng qua đời!

   Anh trách em đã để anh chờ hơn mười năm, mà mãi đến bây giờ vẫn chưa có câu trả lời. Anh có biết tại vì sao không? Vì em không muốn anh gieo cái nhân "phản bội", một điều mà em kỵ nhất và ghét nhất. Vì sợ anh trong một phút đam mê mà sai lầm, để rồi phải hái cái "quả đắng". Nhiều người theo đuổi em họ đều phải thất vọng, thì với anh cũng thế. Trong tim em đã có thần tượng, bởi vì em đã gây đau khổ cho người bạn tình, nên cả đời này em phải thanh lọc, phải sám hối những lỗi lầm do mình gây ra, em không muốn vay thêm những món nợ ân tình khác. Và em cũng không hứa hẹn với ai kiếp này, càng không dám hẹn đến kiếp sau!





Ta như là chiếc lá
Mặc gió cuốn về đâu
Qua dòng đời trăm ngả
Hưng phế đời bể dâu

   Một thời mơ mộng đã qua, Thu lại về cho rừng Thu thay lá, em như chiếc lá thu phai rơi xuống đời quên lãng, rồi lá sẽ hư hoại làm phân bón cho cây, em không là sở hữu của riêng ai, em như áng mây thong dong tự tại không vướng bận, mà thi nhân  ơi! Làm sao thi nhân nhốt được mây. Cứ để gió cuốn mây bay, theo cánh hạc vàng làm một chuyến viễn du.

Ta như là chiếc lá
Mặc gió cuốn mây trôi
Lá lìa cành vội vả
Cánh hạc đã mù khơi

   Hãy gieo vào mảnh đất tâm hồn một hạt giống tốt, hãy gạn bớt sõi đá cho đất bớt cằn cỗi để hạt gống có thể nẩy mầm. Dù chỉ là hạt sương mong manh, hay một ánh trăng, hay một hạt cát, cũng có thể cho ta hạnh phúc khi nhìn lại chính mình, đừng chạy theo  cái giả dối bên ngoài mà bỏ quên hiện thực vĩnh hằng luôn ở bên ta. Có bước lên chông gai sõi đá, vượt qua khổ đau trắc trở, ta mới thấy được hoa trái hạnh phúc. Anh có bết em rất thèm cái hạnh phúc của anh đang có, thế mà anh lại dửng dưng không biết trân quý nó. Hãy dứt bỏ ái ngã, anh sẽ tìm lại được chính mình.

Ta như là chiếc lá
 Rớt xuống đời quạnh hiu
Mặc Thu tàn nắng Hạ
Xin đừng nói tình yêu

   Có đến Kỳ Quang 2 dành  cho các em khuyết tật, có đến các viện cô nhi, trại phong miền Bắc  mới biết quý trọng thân thể mình. Có đến viện dưỡng lão, mới quán được vô thường mà đời người phải trải qua sanh, lão, bệnh, tử. Có đến làng mù Vĩnh Châu mới cảm thấy nỗi bất hạnh của người không nhìn thấy ánh sáng. Từ giây phút đó em thấy mình không còn khổ nữa, mà mình thật quá đầy đủ, quá hạnh phúc.



Làng mù Vĩnh Châu-Sóc Trăng


  Có khi nào anh về thăm lại quê hương, anh nhín chút thời giờ ghé thăm những người bạn thương phế binh, anh lính Dù, anh Thuỷ Quân Lục Chiến, anh Biệt Động Quân, anh Bộ Binh... Anh mất một cánh tay, anh mất đôi chân, anh mù đôi mắt mất luôn cả hai tay.




  Các anh đã hy sinh một phần thân thể cho chúng ta được sống, được tự do, mà anh với em và hơn triệu người  Việt lưu vong đã nợ các anh "món nợ" nghĩa tình đó.



Anh có thấy gì không anh?
Hẩm hiu đời lính mong manh kiếp người
Chiến chinh nay đã tàn rồi
Kẻ thời nằm xuống người thời phế nhân!




  Mắt em đã nhìn thấy, tai em đã nghe tất cả sự thống khổ  tột cùng của con người, và em ngộ được cái "nhân, quả"  phù du của kiếp người. Thì danh lợi, hơn thua, danh dự hay ô danh, giữa được và thua, khen và chê đối với em không là gì cả.
   Danh dự  và vinh quang rồi sẽ qua đi, cái quá khứ đã qua không lấy lại được, chỉ có hiện tại mới cho ta đời sống tốt đẹp hơn. Xin tạ ơn đất nước này đã cưu mang ta, xin tạ ơn những bàn tay đở nâng, xin tạ ơn tổ tiên, tạ ơn cha mẹ, tạ ơn Tổ Quốc và xin tạ ơn anh những người thương phế binh.




Xin tạ ơn anh, xin tạ ơn đời
Xin tạ ơn em, xin tạ ơn người
Tạ ơn cha mẹ, tạ ơn bạn bè
Tạ ơn Tổ Quốc tạ ơn mọi loài !

  Anh hãy để tâm từ mở rộng mà thương những người mê muội, đang đắm chìm trong biển khổ! Em đã lắp đầy cái trống không của đời mình bằng cách đó, và em đã sưởi ấm lòng mình bằng cách đó. Còn anh, anh đã làm gì cho những đồng đội cũ, cho Quê Hương? Anh có thấy, có nghe những thống khổ của các thương phế binh? Anh có nghe tiếng oán than của oan hồn tử sĩ, của thuyền nhân? Anh có nhìn thấu cái bề trái của cuộc đời? Hay anh chỉ nhìn cái háo nhoáng bên ngoài, cứ chạy theo cái ảo ảnh để  rồi giận hờn, trách móc vì không được đáp lại, rồi đau khổ vì cảm thấy mình thất bại trên tình trường.

Anh có nghe gì không anh?
Tiếng ai khóc bên kia bờ tuyệt vọng
Mang niềm đau lữ thứ kiếp sông hồ
Anh phương đó dật dờ trong kiếp sống
Tôi phương này đói lã cũng vì thơ!

    Anh có biết là anh là người may mắn, hạnh phúc lắm không? Anh có biết anh có lỗi với người bạn đời không? Anh không biết trân trọng những gì mình đang có, đừng để  lúc đánh mất rồi  thì mọi việc cũng đã muộn màng. Thế gian này cái quý nhất  không phải là thứ không có được và cái đã mất đi, mà là "hạnh phúc hiện đang nắm giữ". Anh không thể so sánh giữa anh với người bạn đời quá cố của em, nếu anh ấy thua kém anh về kiến thức về sự thành công trên thương trường, nhưng có một điểm anh ấy lại hơn anh về  tấm lòng "thuỷ chung" .

Đừng nói nữa anh... xin đừng nói nữa
Gặp mà chi chỉ thêm thẹn với lòng
Đừng bắt bóng đừng mò trăng đáy nước
Anh hỏi hoài em sẽ trả lời "không" !

   Em chỉ là bóng mây là ảo ảnh cuộc đời, thì anh ơi! Anh làm sao có thể nắm bắt được. Cứ để gió cuốn mây bay, để gió mây tự do với thiên nhiên, một không gian cho riêng em. Hãy mở lòng ra anh nhé! Tại anh "tự trói" mình vào cuộc tình đơn phương thì chính anh phải tự "cởi trói" cho mình. Hãy mở tâm rộng lượng mà bao dung, đừng vì "tình luỵ" rồi tự ái mà cay đắng rối trách móc muộn phiền! Hãy can đảm mà chấp nhận, dám đối diện với sự thật, "em không là gì của anh, và anh cũng không là gì của em". Anh chỉ là bạn thơ đúng nghĩa và "mãi mãi chỉ là bạn thơ". Dù anh có hỏi vạn... vạn lần, em vẫn chỉ có một chữ trả lời "không".

Sống hôm nay biết hôm nay
Cần chi biết đến ngày mai làm gì
Ta về tắm suối từ bi
Lội sông hỷ xả sân si không còn!




   Chuyện quá khứ hãy lui vào quá khứ, riêng em chỉ biết sống cho hôm nay, sống trong phút giây hiện tại (Here and now). Sống một ngày vui một ngày. Đừng luyến chấp, bám giữ , sự tham muốn , những mối liên hệ của thế gian ta nghĩ là quan trọng, nếu nghĩ như thế ta sẽ đau khổ khi nó không còn.
   Em như chiếc lá "cứ để gió cuốn đi" . Xin cảm ơn anh đã lắng nghe! Xin gửi đến anh những giây phút bình an.


Viết từ thành phố biển Florida
Ngày lễ Tạ Ơn 2011



******